ga ga ga ga ga ga

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mình đang trông chờ cái gì?
Mình đang mong mỏi điều gì?
Và mình có thực sự còn quyết tâm để làm điều mà mình mong mỏi?

Oaoaoaoaoaoaoaoaoaoaoaaaaaaaaaaâ
Tại sao chứ?!?!?!
Từ lúc nào mà mình trở nên như thế này?!?! Hình như chưa bao giờ yếu ớt, tệ hại và thảm thương như bây giờ…
Có thật là tôi sinh năm 1993 chứ ko phải số tuổi của cơ thể này là 93 đó chứ? Từ trên xuống dưới có chỗ nào không bệnh tật không…ra đường ko bịt kín thì về nhức đầu, dính mưa là nhức óc, bị cửa nó cào trúng thì ngây ngấy, thậm chí nói một lúc là cổ họng hụt hơi,,,*gào* muaaaaaaaaaaaaaaaa tôi ghét cái câu “ em yếu lắm!! em ko theo được đâu” ghét ghét ghét ghét ghét!!!!!!

Thảm hại Thảm hại
Thảm hại
Thảm hại
Thảm hại


Sắp thành một đứa hâm dở rồi…Có khi nào bứt hết tóc ra thì sẽ thoát khỏi cái trạng thái tinh thần trì trệ này ko nhờ??? Cứ như cục pin điện thoại ấy, lắp vào máy, và nằm ấy chờ, chả được sạc thêm pin nên cứ yếu dầu, yếu dần, pin còn khoảng 10%…trước 10% thì làm gì cũng đc, nhưng mà khi tụt xuống vạch này thì ấn vào đâu cũng hiện thông báo “ pin sắp hết! cắm bộ sạc blab la bla”…yah!!! Tôi ko có bộ sạc!!!!! pin chảy nước ra rồi~!!! bám dính lấy khoang lắp pin rồi!!! ko gỡ ra đc nữa đâu!!! Get away!!!!

Buổi chiều thật o bế, ngột ngạt, thấy khó thở…nhưng ko muốn ngoi ngóp …cứ co cụm vào là dễ thở nhất…nhập nhoạng, nhá nhem, xây sẩm rồi nút kín hũ đen lại, đêm thực sự màu đen, ko âm thanh, ko anh sáng, chui vào chăn trùm kín đầu lại, có phải mình đang nằm ở nhà ko? Hay là một hang động ẩm ướt và lạnh lẽo… Trước khi đi ngủ làm đủ trò, yoga, chuối, mátxa~~~ làm ơn…tôi muốn ngủ…1 tuần 2 ngày quằn quại lăn qua lộn lại đến khi trời tờ mờ cho đến sáng ráo hoảnh, 4 ngày vật vờ bắt đầu thiêm thiếp lúc 4h30…giờ mà còn cảm nhận được j thì sẽ mở mắt đến sáng luôn đấy…ngủ đi ngủ đi…nhắm mắt lại sẽ có rất nhiều đốm sáng,,,,nhắm mắt lại đi sẽ thấy rất nhiều điều tuyệt vời…ở đó có thế giới mà mình mong ước đó…ngủ đi…nhắm mắt vào…
…nhưng tại sao chỉ thấy môt thành phố sa sầm dần xuống tronng nhập nhoạng thế?? Con người đi trong thành phố có cái mặt nạ = bột…lớp bột càng lúc càng dày lên, cứng theo, và trơn nhẵn theo…ngũ quan biến mất, chỉ thấy khe hở như hình những cái mặt nạ của nam tước bóng đêm trong Conan ấy  đáng sợ lắm…cứ nhắm mắt lại là vô thức nhìn thấy…mọi n gười …cả những người quen, người lạ…mặt nạ trắng dày cộp, có quá nhiều âm thanh…mình ko nghe được điều j cả,,,rồi tai ko còn nghe được j nữa, chỉ cảm thấy thế giới xung quanh xoay vần và đảo điên…mọi người mặc những cái áo kẻ sọc ngang trắng đen và những cái quần yếm màu trắng, và cứ dần dần sáng lóa lên ấy…sáng lóa lên trong cái sẩm sẩm màu mắm tôm tươi của bầu trời trên đầu…
Aaaaaaaaaaaaaaa
Chịu rồi!!!!!
KO thể tư cân bằng đc!!!!!!!!!!!
Tại sao!!!!!!!!!!!!
Khó chịu quá…khó thở…hơn 10 ngày rồi,,, ko thể tiếp tục giữ cái trạng thái lúc nào cũng hớn hở, toe toét nữa…mọi thứ xung quanh cứ ngổn ngang và bộn bề…một bãi rác,,,cứ cào cào quơ cào mãi mà ko đc, mọi thứ cứ trượt khỏi tay…cảm giác ko phải cảm giác hăng hái hay nhiệt tình lúc bắt đầu làm, mà cảm giác như ta đã quá nản, quá mệt nhoài và vô vọngtrước công việc quơ cào này… Lúc nào cũng cảm thấy khó thở và áp lực, khó thở và chán nản, khó thở và dễ mất bình tĩnh, dù ko có quát thét nạt nộ ai, nhưng vẫn khó thở và vô lực, nhận ra rằng đây không phải là mình khi trước vì trước kia tôi ko có hơi 1 tí là chán chường là mệt mỏi là thất vọng và mất lòng tin vào mọi người, mọi việc như bây giờ!!!!!!!!

Đúng là tôi xấu đấy!!! vừa quắt queo vừa thô kệch đấy!!!! Tôi ko chỉ gàn dở, hâm hâm , ngu ngốc mà còn vô dụng như các người nói đấy!!!
Cứ nhìn tôi như 1 con giun dưới cống vừa bò lên đi!!!! Hắt hủi đi!! Chửi mắng đi!!! Tiếp tục khinh thường đi để tôi có cám dỗ và tiếp tục tham vọng của mình chứ!!!….hức…ko muốn tiếp tục dật dờ như thế này…lúc này mình chỉ là 1 con số 0 mà thôi!!! Ko làm được j cả… Tôi ko c ầu cạnh ai cả ák;lgdu dsaldkfj sal;aigt

Nhưng hiện giờ chỉ có thế nói mà ko thể làm………………áa;ljfálfjsalfjá;fljầ;slfjgaaaaaaaa

Mình. Được dạy dỗ để có thể độc lập. Mình. Ko cần…ko cần…
Vì thực tại thì chỉ có thế thôi…mình có thể…
Nhưng đây ko phải làlí tưởng của mình. Nhưng mình cần nó! Đừng có trốn trsanh nữa, ko ko được tự thôi miên mình nữa, dậy thôi, vắt kiệt tất cả đi, trước khi cả vỏ và chất bên trong bị bòn rút và khô kiệt , nhanh lên, dậy đi….ko sao cả… dẹp bỏ mọi trạng thái…ko bất mãn, ko thất vọng, ko tin tưởng,…ko…mình ko muốn….mình muốn là mình của trước kia…

Mình có thể?
Ko thể?
có thế…
Có thể

Aa~~ đứng dậy và tự đi tìm hứngkhởi sạc lại pin cho mình đi…nhưng mình vẫn chỉ thu về thất vọng thì sao? Phải đánh đổi để là mình à…
Mình ko cần bác sĩ đâu…mình có thể tự cân bằng mà!
Mình sinh ra là để vượt qua …muahahaa haa… chả cần biết có đến đích ko…cứ lao lên thôi, như cái cách mà mình được sinh ra….tiến lên và chờ đợi…tươi sang hơn ko nhỉ? Ko biết…tối nay sẽ ngủ một giấc trọn vẹn nhờ…cố lên… ở ngoài kia,,,mình sẽ tìm thấy những điều mình khao khát thôi, phải ko?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s