Tiếp khách: Tuyệt tác từ ô mai Hàng Đường

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Ô mai Hàng Đường nổi tiếng là đặc sản của Hà Nội. Bằng trí tưởng tượng và bàn tay khéo léo của ông Bùi Văn Hưng, những quả ô mai nhiều màu sắc và hình dáng không chỉ để ăn mà còn trở thành những tác phẩm nghệ thuật sống động.

Mỗi tối bước qua phố Hàng Đường (quận Hoàn Kiếm), khó mà kìm lòng trước những bình thủy tinh chứa đựng thứ quà tinh túy bậc nhất của người Hà Nội – ô mai. Sau lớp kính trong suốt của những chiếc bình là đủ loại ô mai rực rỡ sắc màu. Màu nâu óng của ô mai sấu, ô mai mơ; màu đỏ chót của những trái cherry chín mọng; màu hồng phớt của ô mai đào; màu trắng phấn của ô mai dâu chua cay, màu vàng ươm của ô mai chanh cốm hay màu xanh tươi non của những lát kiwi…
Màu sắc và hương vị có lẽ là 2 thứ để ô mai Hàng Đường níu chân khách.  Mùi vị đặc biệt của ô mai có được từ sự kết hợp hài hòa của hương thơm trái cây với vị mặn của muối, vị ngọt của đường, vị thơm mát của cam thảo, vị cay nồng của gừng tươi…  Nhấm nháp vài lát ô mai gừng, ô mai chanh muối, ô mai mơ hay ô mai sấu bao tử… rồi cảm nhận từng lớp hương vị tan dần trên đầu lưỡi rồi xuôi xuống cổ họng, hẳn là ai nấy sẽ thấy ấm lòng hơn trước cát rét của mùa xuân. Và giờ đây, ô mai không chỉ là một thứ quà vặt thơm ngon, một vị thuốc mà còn là chất liệu để người Hà Nội làm nên những tác phẩm độc đáo.
Từ những loại ô mai đa hình dạng, đa sắc màu, ông Bùi Văn Hưng, chủ hiệu ô mai gia truyền Gia Lợi trên phố Hàng Đường đã tạo nên những tác phẩm sinh động. Cửa hàng của ông lúc nào cũng tấp nập người ngó nghiêng, đặc biệt là những phiên chợ đêm cuối tuần. Trong tủ kính bày những quả ô mai kết thành con voi, con lợn, con gà, con rùa, con cò, con trâu, ông già tuyết… khiến những người qua đường bị cuốn hút.

Ông Hưng cho biết, thú vui tạo dáng cho ô mai đến với ông rất tự nhiên. Ông chỉ làm cho vui chứ không nhằm mục đích kinh doanh. Những buổi tối rảnh rỗi, ông lại lựa vài viên ô mai các loại, cùng với mấy mẩu tăm, một chiếc kéo và bàn tay thoăn thoắt, thoáng chốc đã ra được một tác phẩm hoàn chỉnh.

Mỗi tác phẩm ô mai của ông Hưng luôn chất chứa những điều giản dị. Chẳng hạn như tác phẩm bốn chú cá vàng cùng bơi tung tăng làm từ vài ba miếng khoai lang Nhật; hai con tôm uốn mình cong cong làm từ  một lát ô mai hồng; hay chú thỏ đánh trống được làm từ ô mai kiwi…. vừa ngộ nghĩnh và vui mắt, lại thể hiện rõ sự tinh tế, tài hoa của một người Hà Nội.

Mỗi tác phẩm tạo hình ô mai luôn cần sự khéo léo của đôi bàn tay…

Con tôm làm từ chất liệu mứt hồng và sơri.

Tác phẩm gà lợn trong vườn làm từ ô mai khoai lang và quả hồng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác phẩm “Rùa thần hoàn kiếm” làm từ ô mai hồng, quất và kiwi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chú thỏ đánh trống làm bằng khoai lang và mứt kiwi.

Tác phẩm nói về những người tuổi Mùi, tuổi Hợi thích âm nhạc, được làm từ ô mai mơ, nho khô, táo khô, bên cạnh chà là và mứt hồng.

Hai chú voi tốn nhiều ô mai nhất với 6 quả hồng.

 

Nguồn: mobi.vietbao.vn

 

————————————————-

Giây phút mà mình cảm thấy Tết nhất là khi lê la các cửa hàng ô mai, mọi cửa hàng ô mai mà mình có thể đặt chân vào được:D
Và …

                      …nếm điên cuồng.

Ô mai, thứ  quả gắn vs thật nhiều kỉ niệm…

Ngày bé không được ra khỏi nhà, giới hạn hiểu biết  chỉ dừng lại ở ô mai gừng :)) Sau này nhớn hơn, mỗi lần đi qua hàng ô mai là bằng mọi cách lê, kéo, khóc, bò, ngồi phệt ngay lề đường,bằng mọi giá phả đòi phụ huynh mua cho 1 phễu ô mai =)) Cái cửa hàng đầu ngõ cắt thuốc bắc, bày thêm mấy hũ ô mai, ai mua ít, thì chủ hàng quấn giấy thành cái phễu, và múc vài quả vào đó, đỡ tốn túi :))

Khi đi học lớp 1, trở nên hiểu biết hơn vs ô mai giun 200 đồng/gói và ô mai thái 500đ/gói :)) Mình còn nhớ ô mai giun có vỏ hình con heo đi học, còn ô mai thái hình cành đào, cái vị thật diệu kì mà, ô mai giun thì sần sật, cắn thật vui răng..còn ô mai thái ngậm lâu rát lưỡi, nhưng vị ngọt của nó thì sâu tận cuống lưỡi đến tận h tan học…Ôi thật là hoài niệm mà…ngậm lén ô mai trong giờ, cô giáo gọi giật mình phải dúi vào cạp  váy, lên bảng viết chữ vừa đi ô mai vừa rơi tong tỏng..=)) xót đừng hỏi.

Ăn nhiều ô mai quá, kết hợp vs kẹo đường các loại, tiêu thụ một cách trụy lạc, mình trở thành cháu bé có hàm răng sún số 1 của lớp. Cả nhà xâu vào dọa dẫm: ko được ăn ô mai, nó làm bẩn lắm, toàn phơi trước cửa….”chuồng xí” thôi =)) hồi bé nhắc tới wc là mình lại liên tưởng đến 2 cọc nắng vàng xuyên qua lỗ thông gió, rợi vào những bức tường lát gạch đá trắng đã cáu bẩn, nơi gọi là wc, và cửa wc bị chặn lại bởi các mẹt ô mai đang phơi to đùng =))

….Không chịu đầu hàng số phận, cháu nhỏ cần kiệm  tích góp báo họa mi của mình đem bán đồng nát đổi ô mai, nhưng số tiền còm cõi vẫn không nuôi đủ miệng ăn…thành ra, Tết đến, khi ô mai về hiện diện trong khay bánh kẹo các nhà, là thời khắc mà ta sung sướng nhất. Ngây ngất khi đối diện vs khay bánh kẹo Tết, choáng váng khi được chạm lưỡi vào vị ô mai, mình hận là túi váy quá nhỏ, nhét lì xì rồi chật hết chỗ, chính ra phải mang theo túi nilon mới đc. Nhưng được cái giáo dục tốt, nên cháu bé đã quên bẵng vụ nilon, và thông minh đột xuất móc ruột lì xì ra nộp bà đẻ lấy diện tích chứa ô mai :))

Tuổi ấu thơ êm đềm cứ dân trơi, để lại 1 khoảng trắng trong kí ức, những hoài niệm đã đi về đâu? trong đầu chỉ còn vụn sót lại hình ảnh những ngày cuối đông lạnh buốt….

Đến tận bây giờ, mình vẫn không hiểu tại sao mình yêu ô mai đến thế. Dù ô mai vs mình như một thứ quả độc, là thức quà không bổ  béo gì, nhưng việc mình tàng trữ ô mai không còn c ay nghiệt như khi xưa nữa. Tự dưng nhớ lại cảnh đêm đông mưa phùn chân dép lê ướt lạnh chạy khắp nơi tìm về một chút ô mai…cho ai đó…

Đứng trong lòng bủa vây của những hũ ô mai bự, mình tự hỏi sao người ta lại cứ dùng socola để làm quà valentine chứ không phải là ô mai? Chẳng phải ô mai nhiều tư vị hơn hẳn socola sao? Ô mai có chua, có ngọt, có bùi, thơm dẻo, cay cũng là hương vị yêu thích thường thấy ở ô mai, thậm chí khi cắn vỡ hột ô mai thấy 1 trận đắng tuôn ra rồi kèm theo vị chua chân chính còn sót lại sau trận tẩm ướp.

Nào khoai dẻo bùi, quả hồng ngọt ngào dính tơ đan vào nhau mong manh một cách xinh đẹp khi xé nhỏ, vài quả ô mai gừng hay xí muội cho tách trà ô long, mơ không hột hay ô mai đào mỹ miều thưởng trà đi kèm vài giọt mật ong cũng  thật tuyệt. Đây rồi món nho không hột và sấu xào, khế xào đã bao phen cứu đói cho mình T.T nhớ ngày lạc đường mà hành lí người khác giữ trênVĩnh Phúc..

Mà hình như ngày trước bác Dung toàn mỗi lần ăn nguyên 1 quả ô mai thì phải, có năm đến chúc Tết nhà bác Tuyết mà bác í xúc nguyên cho 1 thìa gừng ô mai vào miệng, làm mình ko ăn đc j nữa cho đến tận lúc về…. Mình không thích 1 lúc mà đưa hết cả quả ô mai vào miệng. Nhâm nhi từng chút, để mẩu ô mai  được răng cảm nhận độ giòn, chất dẻo rồi lạc trên đầu lưỡi, và đưa vào giữa, đẩy lưỡi chạm lên hàm trên ép cho tinh chất từ ô mai chầm chậm thấm ra, rồi để nó từ từ  lưu lại vị ngọt nơi cuỗng lưỡi, nếu lúc này có ly trà thì tư vị càng thêm mỹ mãn. Và nếu loại ô mai là loạt có hội, xử hết thịt quả  ngon lành rồi bỏ luôn hột ô mai thì thật lãng phí. Bởi ngoài dư vị còn sót lại thì hột ô mai tuy làm mình rát lưỡi nhưng nó giúp lưu giữ lâu hơn hương vị nơi cuống họng, nhưng không làm ảnh hưởng đến vị giác của lưỡi, tránh gây lẫn lộn khi thử loại ô mai tiếp theo… Và cũng không thể quên nhắm mặt lại, để tăng cảm giác cho vị giác nữa…

Chà chà, đó là cách mà mình vẫn áp dụng khi đi chọn ô mai =)) Chả mấy khi có thời gian đi, mà nếm thì miễn phí nên phải tranh thủ chứ =))

Năm nay không có thời gian mua sắm nhiều, Tết cũng đến sớm. Năm nay mình chọn đào và sương tuyết cho gia đình. Đào là cho mẹ, còn sương tuyết thì để mình tự sướng =)) Sương tuyết rất tuyệt. Quả mận được ép bẹp, nén mạnh nên phần thịt quả rất dẻo, xong lại được phơi khô vs bột xí muội, mùi rất giống mơ ko hạt của Hồng Lam. Nhưng khi mở nắp hũ ra thì hương chua và n gọt quện vào làm tứa enzim amilaza ( nước miếng =)) ) từ cuống họng rồi mới lên đầu lưỡi. Song khi nếm thì tuyệt nhiên ko bị chua gắt, rất nhẹ nhàng, thịt quả cắn ngập răng, tạo một cảm giác rất yên tâm và thoải mái. Nó làm mình liên tưởng tới hiện thực…Nhưng thôi, chiêm nghiệm nhiều chỉ làm mình mau già, giờ cống hiến hết sức lực tuổi trẻ cho vụ ăn chơi, ko sau này lại nuối tiếc =)) Ô mai thay bỏng ngô cho màn lướt tiểu thuyết, hương vị như đòng hành cho cuộc sống nhân vật. A tên này thật đáng ghét! sao tự nhiên sương tuyết cắn sướng răng vậy =)) Bây h thì  cặp đôi trong này hạnh phúc rồi, quả ô mai cũng vừa hết,  dư vị vẫn còn phảng phất theo cửa sổ vừa đóng lại….

…….

Biết khách đến nhà, chậm tiếp đãi thật là có lỗi :X do chút sơ sẩy kĩ thuật 🙂

Nhà chả có j, mạn phép mời mọi người món em tâm đắc

Trà nhài và mận xào

Cảm ơn vì đã đến thăm nhà…:) cũng chẳng có j làm quà, mọi người nhận vài hũ ô mai cho em vui :”>

đừng ngại mọi người cứ ôm về đi 😀 Giá cả tuyệt đối đừng để í, khi nào chuẩn bị phong bì tiền mừng đám cưới của em hãy lôi ra tính toán =))

 

 

Advertisements

2 responses »

  1. Ôi da, em ở HN hả, thế thì khi nào để nhà SD tới nhà em lấy Ô Mai nhé=)) gì chứ có ăn là SD nhanh lắm, mà thành viên ở HN cũng nhìu nữa chứ, chưa kể các thành viên lại rất hòa thuận, nên ở đâu có gì là sẽ SHARE ngầm nhau ngay,, há há =))

    P/s: nhà ss cách Hàng Đường có 5′ thui á *chớp chớp*

    • chết, thế này thì nguy hiểm quá, chắc em phải đập lợn để kiềm xèng quy đổi ô mai mất thôi, chứ cả tập đoàn SD thì hũ sao đủ, chắc phải chum vs vại may ra còn tàm tạm quá… =))

      Ồ, vậy nhà tỉ gần Hàng Đường vậy sao :”> gần hơn nhà em có 20 phút =))
      ôi mà mỗi lần dòm avt ss là em thấy thương tâm vô hạn sao á =”=
      mà bao h mọi người định khuân ô mai ạ để em còn biết đường dò dẫm đi mót tiền xu :))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s