Tag Archives: Uncategorized

Chà, viết để ghi nhớ:D

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Em muốn mình viết để ghi nhớ:)
Nhớ rằng anh xuất hiện và để lại dấu ấn lớn trong cuộc đời em.

Cảm ơn anh, vì đã là người con trai đầu tiên yêu em chân thành.

Có lẽ chả cần phải ghi chép lại đầy đủ lí do, vì em cũng không thấu hết, chỉ biết là em chỉ muốn nói điều chân thực khi bản thân đã rõ ràng. Và em tự cho là mình đã chấp nhận vì anh hạ thấp quá nhiều sĩ diện, nhưng ngần ấy rồi mà em vẫn không thể yêu anh một cách thực sự. Em mong đợi một tình yêu, nhưng em không muốn khuất phục và phải cúi đầu. Dù sao đi nữa, anh cũng đã không thể chờ đợi được. Không biết anh có nhớ không, khi anh đặt vấn đề chúng ta tiến hơn nữa, em đã đề nghị, nếu điều không mong muốn xảy ra, làm ơn, anh hãy là người nói lời chia tay trước. Anh đã làm vậy, điều đó một phần khiến em thấy nhẹ nhàng hơn, dù những khoảng khắc trước đó, bất giác em run rẩy kịch liệt, trong đầu thầm mong lại là những lần không thật như xưa.
Song em chấp nhận, bởi chỉ vậy em mới cảm thấy mình bớt tội lỗi. Bởi trong khoảnh khắc chờ đợi, trong đầu em vô thức tính toán những điều thật thực dụng và ích kỷ, nó đơn giản nói lên rằng…em chưa yêu anh.

Em vẫn chưa một lần biết đến tình yêu…Có lẽ vì vậy mà giờ em cảm thấy nhẹ nhàng và thảnh thơi hơn rất nhiều. Thoải mái hơn rất nhiều chiều nay, khi đọc cái stt của anh làm em chán nản, và ko muốn làm việc gì khác nữa, gảy cơm trong bát, mặt xị….:D Nhưng giờ em ổn, và mong anh đừng mệt mỏi.

Và..khép lại thôi 🙂
Như linh cảm mà chúng ta vẫn cố dè dặt,….

Cảm ơn mẹ và bác đã ngủ, để con yên tâm và thoải mái gõ những dòng này…
Cảm ơn minh idol, vì đã nhắn tin/nháy máy ngay lại kiểm tra tình hình =))
Bác tuấn, cháu cứ quen gọi bác là theman rồi :)) cảm ơn vì nghe cháu lảm nhảm ;))
và trong lúc này, minh idol, bannhujo, dudu?, teuk là những người mà mình đã chia sẻ, là những người mà mình đã nghĩ đến đầu tiên 😀
Con yêu mọi người ❤
nồng cháy ^^~

1/2/2012

Advertisements

Tiếp khách: Tuyệt tác từ ô mai Hàng Đường

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Ô mai Hàng Đường nổi tiếng là đặc sản của Hà Nội. Bằng trí tưởng tượng và bàn tay khéo léo của ông Bùi Văn Hưng, những quả ô mai nhiều màu sắc và hình dáng không chỉ để ăn mà còn trở thành những tác phẩm nghệ thuật sống động.

Mỗi tối bước qua phố Hàng Đường (quận Hoàn Kiếm), khó mà kìm lòng trước những bình thủy tinh chứa đựng thứ quà tinh túy bậc nhất của người Hà Nội – ô mai. Sau lớp kính trong suốt của những chiếc bình là đủ loại ô mai rực rỡ sắc màu. Màu nâu óng của ô mai sấu, ô mai mơ; màu đỏ chót của những trái cherry chín mọng; màu hồng phớt của ô mai đào; màu trắng phấn của ô mai dâu chua cay, màu vàng ươm của ô mai chanh cốm hay màu xanh tươi non của những lát kiwi…
Màu sắc và hương vị có lẽ là 2 thứ để ô mai Hàng Đường níu chân khách.  Mùi vị đặc biệt của ô mai có được từ sự kết hợp hài hòa của hương thơm trái cây với vị mặn của muối, vị ngọt của đường, vị thơm mát của cam thảo, vị cay nồng của gừng tươi…  Nhấm nháp vài lát ô mai gừng, ô mai chanh muối, ô mai mơ hay ô mai sấu bao tử… rồi cảm nhận từng lớp hương vị tan dần trên đầu lưỡi rồi xuôi xuống cổ họng, hẳn là ai nấy sẽ thấy ấm lòng hơn trước cát rét của mùa xuân. Và giờ đây, ô mai không chỉ là một thứ quà vặt thơm ngon, một vị thuốc mà còn là chất liệu để người Hà Nội làm nên những tác phẩm độc đáo.
Từ những loại ô mai đa hình dạng, đa sắc màu, ông Bùi Văn Hưng, chủ hiệu ô mai gia truyền Gia Lợi trên phố Hàng Đường đã tạo nên những tác phẩm sinh động. Cửa hàng của ông lúc nào cũng tấp nập người ngó nghiêng, đặc biệt là những phiên chợ đêm cuối tuần. Trong tủ kính bày những quả ô mai kết thành con voi, con lợn, con gà, con rùa, con cò, con trâu, ông già tuyết… khiến những người qua đường bị cuốn hút.

Ông Hưng cho biết, thú vui tạo dáng cho ô mai đến với ông rất tự nhiên. Ông chỉ làm cho vui chứ không nhằm mục đích kinh doanh. Những buổi tối rảnh rỗi, ông lại lựa vài viên ô mai các loại, cùng với mấy mẩu tăm, một chiếc kéo và bàn tay thoăn thoắt, thoáng chốc đã ra được một tác phẩm hoàn chỉnh.

Mỗi tác phẩm ô mai của ông Hưng luôn chất chứa những điều giản dị. Chẳng hạn như tác phẩm bốn chú cá vàng cùng bơi tung tăng làm từ vài ba miếng khoai lang Nhật; hai con tôm uốn mình cong cong làm từ  một lát ô mai hồng; hay chú thỏ đánh trống được làm từ ô mai kiwi…. vừa ngộ nghĩnh và vui mắt, lại thể hiện rõ sự tinh tế, tài hoa của một người Hà Nội.

Mỗi tác phẩm tạo hình ô mai luôn cần sự khéo léo của đôi bàn tay…

Con tôm làm từ chất liệu mứt hồng và sơri.

Tác phẩm gà lợn trong vườn làm từ ô mai khoai lang và quả hồng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác phẩm “Rùa thần hoàn kiếm” làm từ ô mai hồng, quất và kiwi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chú thỏ đánh trống làm bằng khoai lang và mứt kiwi.

Tác phẩm nói về những người tuổi Mùi, tuổi Hợi thích âm nhạc, được làm từ ô mai mơ, nho khô, táo khô, bên cạnh chà là và mứt hồng.

Hai chú voi tốn nhiều ô mai nhất với 6 quả hồng.

 

Nguồn: mobi.vietbao.vn

 

————————————————-

Giây phút mà mình cảm thấy Tết nhất là khi lê la các cửa hàng ô mai, mọi cửa hàng ô mai mà mình có thể đặt chân vào được:D
Và …

                      …nếm điên cuồng.

Ô mai, thứ  quả gắn vs thật nhiều kỉ niệm…

Ngày bé không được ra khỏi nhà, giới hạn hiểu biết  chỉ dừng lại ở ô mai gừng :)) Sau này nhớn hơn, mỗi lần đi qua hàng ô mai là bằng mọi cách lê, kéo, khóc, bò, ngồi phệt ngay lề đường,bằng mọi giá phả đòi phụ huynh mua cho 1 phễu ô mai =)) Cái cửa hàng đầu ngõ cắt thuốc bắc, bày thêm mấy hũ ô mai, ai mua ít, thì chủ hàng quấn giấy thành cái phễu, và múc vài quả vào đó, đỡ tốn túi :))

Khi đi học lớp 1, trở nên hiểu biết hơn vs ô mai giun 200 đồng/gói và ô mai thái 500đ/gói :)) Mình còn nhớ ô mai giun có vỏ hình con heo đi học, còn ô mai thái hình cành đào, cái vị thật diệu kì mà, ô mai giun thì sần sật, cắn thật vui răng..còn ô mai thái ngậm lâu rát lưỡi, nhưng vị ngọt của nó thì sâu tận cuống lưỡi đến tận h tan học…Ôi thật là hoài niệm mà…ngậm lén ô mai trong giờ, cô giáo gọi giật mình phải dúi vào cạp  váy, lên bảng viết chữ vừa đi ô mai vừa rơi tong tỏng..=)) xót đừng hỏi.

Ăn nhiều ô mai quá, kết hợp vs kẹo đường các loại, tiêu thụ một cách trụy lạc, mình trở thành cháu bé có hàm răng sún số 1 của lớp. Cả nhà xâu vào dọa dẫm: ko được ăn ô mai, nó làm bẩn lắm, toàn phơi trước cửa….”chuồng xí” thôi =)) hồi bé nhắc tới wc là mình lại liên tưởng đến 2 cọc nắng vàng xuyên qua lỗ thông gió, rợi vào những bức tường lát gạch đá trắng đã cáu bẩn, nơi gọi là wc, và cửa wc bị chặn lại bởi các mẹt ô mai đang phơi to đùng =))

….Không chịu đầu hàng số phận, cháu nhỏ cần kiệm  tích góp báo họa mi của mình đem bán đồng nát đổi ô mai, nhưng số tiền còm cõi vẫn không nuôi đủ miệng ăn…thành ra, Tết đến, khi ô mai về hiện diện trong khay bánh kẹo các nhà, là thời khắc mà ta sung sướng nhất. Ngây ngất khi đối diện vs khay bánh kẹo Tết, choáng váng khi được chạm lưỡi vào vị ô mai, mình hận là túi váy quá nhỏ, nhét lì xì rồi chật hết chỗ, chính ra phải mang theo túi nilon mới đc. Nhưng được cái giáo dục tốt, nên cháu bé đã quên bẵng vụ nilon, và thông minh đột xuất móc ruột lì xì ra nộp bà đẻ lấy diện tích chứa ô mai :))

Tuổi ấu thơ êm đềm cứ dân trơi, để lại 1 khoảng trắng trong kí ức, những hoài niệm đã đi về đâu? trong đầu chỉ còn vụn sót lại hình ảnh những ngày cuối đông lạnh buốt….

Đến tận bây giờ, mình vẫn không hiểu tại sao mình yêu ô mai đến thế. Dù ô mai vs mình như một thứ quả độc, là thức quà không bổ  béo gì, nhưng việc mình tàng trữ ô mai không còn c ay nghiệt như khi xưa nữa. Tự dưng nhớ lại cảnh đêm đông mưa phùn chân dép lê ướt lạnh chạy khắp nơi tìm về một chút ô mai…cho ai đó…

Đứng trong lòng bủa vây của những hũ ô mai bự, mình tự hỏi sao người ta lại cứ dùng socola để làm quà valentine chứ không phải là ô mai? Chẳng phải ô mai nhiều tư vị hơn hẳn socola sao? Ô mai có chua, có ngọt, có bùi, thơm dẻo, cay cũng là hương vị yêu thích thường thấy ở ô mai, thậm chí khi cắn vỡ hột ô mai thấy 1 trận đắng tuôn ra rồi kèm theo vị chua chân chính còn sót lại sau trận tẩm ướp.

Nào khoai dẻo bùi, quả hồng ngọt ngào dính tơ đan vào nhau mong manh một cách xinh đẹp khi xé nhỏ, vài quả ô mai gừng hay xí muội cho tách trà ô long, mơ không hột hay ô mai đào mỹ miều thưởng trà đi kèm vài giọt mật ong cũng  thật tuyệt. Đây rồi món nho không hột và sấu xào, khế xào đã bao phen cứu đói cho mình T.T nhớ ngày lạc đường mà hành lí người khác giữ trênVĩnh Phúc..

Mà hình như ngày trước bác Dung toàn mỗi lần ăn nguyên 1 quả ô mai thì phải, có năm đến chúc Tết nhà bác Tuyết mà bác í xúc nguyên cho 1 thìa gừng ô mai vào miệng, làm mình ko ăn đc j nữa cho đến tận lúc về…. Mình không thích 1 lúc mà đưa hết cả quả ô mai vào miệng. Nhâm nhi từng chút, để mẩu ô mai  được răng cảm nhận độ giòn, chất dẻo rồi lạc trên đầu lưỡi, và đưa vào giữa, đẩy lưỡi chạm lên hàm trên ép cho tinh chất từ ô mai chầm chậm thấm ra, rồi để nó từ từ  lưu lại vị ngọt nơi cuỗng lưỡi, nếu lúc này có ly trà thì tư vị càng thêm mỹ mãn. Và nếu loại ô mai là loạt có hội, xử hết thịt quả  ngon lành rồi bỏ luôn hột ô mai thì thật lãng phí. Bởi ngoài dư vị còn sót lại thì hột ô mai tuy làm mình rát lưỡi nhưng nó giúp lưu giữ lâu hơn hương vị nơi cuống họng, nhưng không làm ảnh hưởng đến vị giác của lưỡi, tránh gây lẫn lộn khi thử loại ô mai tiếp theo… Và cũng không thể quên nhắm mặt lại, để tăng cảm giác cho vị giác nữa…

Chà chà, đó là cách mà mình vẫn áp dụng khi đi chọn ô mai =)) Chả mấy khi có thời gian đi, mà nếm thì miễn phí nên phải tranh thủ chứ =))

Năm nay không có thời gian mua sắm nhiều, Tết cũng đến sớm. Năm nay mình chọn đào và sương tuyết cho gia đình. Đào là cho mẹ, còn sương tuyết thì để mình tự sướng =)) Sương tuyết rất tuyệt. Quả mận được ép bẹp, nén mạnh nên phần thịt quả rất dẻo, xong lại được phơi khô vs bột xí muội, mùi rất giống mơ ko hạt của Hồng Lam. Nhưng khi mở nắp hũ ra thì hương chua và n gọt quện vào làm tứa enzim amilaza ( nước miếng =)) ) từ cuống họng rồi mới lên đầu lưỡi. Song khi nếm thì tuyệt nhiên ko bị chua gắt, rất nhẹ nhàng, thịt quả cắn ngập răng, tạo một cảm giác rất yên tâm và thoải mái. Nó làm mình liên tưởng tới hiện thực…Nhưng thôi, chiêm nghiệm nhiều chỉ làm mình mau già, giờ cống hiến hết sức lực tuổi trẻ cho vụ ăn chơi, ko sau này lại nuối tiếc =)) Ô mai thay bỏng ngô cho màn lướt tiểu thuyết, hương vị như đòng hành cho cuộc sống nhân vật. A tên này thật đáng ghét! sao tự nhiên sương tuyết cắn sướng răng vậy =)) Bây h thì  cặp đôi trong này hạnh phúc rồi, quả ô mai cũng vừa hết,  dư vị vẫn còn phảng phất theo cửa sổ vừa đóng lại….

…….

Biết khách đến nhà, chậm tiếp đãi thật là có lỗi :X do chút sơ sẩy kĩ thuật 🙂

Nhà chả có j, mạn phép mời mọi người món em tâm đắc

Trà nhài và mận xào

Cảm ơn vì đã đến thăm nhà…:) cũng chẳng có j làm quà, mọi người nhận vài hũ ô mai cho em vui :”>

đừng ngại mọi người cứ ôm về đi 😀 Giá cả tuyệt đối đừng để í, khi nào chuẩn bị phong bì tiền mừng đám cưới của em hãy lôi ra tính toán =))

 

 

Bước thật dài trên con đường hiu gió lạnh

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

sáng ngồi trong tầng cao lớp học ngáp sái quai hàm tự dưng nhớ tới Minh Trang và những lá đơn xin nghỉ học của trưởng viết giùm~~ đùng 1 cái cô giáo tiếng anh bước vào lớp vs bài kt, tự giác thấy thiếu tiếng xỉ vả con Dung beo vì tội chúc tụng may mắn kèm lời càu nhàu của HIền điên ” con kia mày câm hồm ko “… ngủ dậy khi kết thúc h kt,,mấy chiến hữu ngồi cạnh đã bay ra ngoài hành lang từ lúc nào, mình chột da giở đt ra xem hình ảnh bắt quả tang đồng chí Bích Ngọc và bạn Huyền Trang thân yêu đứng cổng trường đánh lẻ mà bỏ mình trơ vơ ngước xuống sân trường đầy tủi thân ( hức hức )…con bé ngồi cạnh có cái lúm đồng tiền giống Trâm Ăn thế làm mình ko khỏi kích động mà vươn tay ra sờ mó đồng thời chấm lên má con bé ít lip ice~~
aida…các cửa sổ ở giảng đường còn lắp kính tối màu nữa chứ.. nhìn ra xung quanh toàn các tòa nhà cao tầng, làm mình cảm giác như là mình đang ở trên đất khách quê người í, bầu trời ngoài kia chạng vạng giống chiều đông u buồn, làm lòng mình cũng tịch mịch quá đi…thật là thích hợp để ngủ mà…tớ nhớ mọi người nhiều lắm…ở lớp mình ko có kin kít bon chen và thực dụng như ở đây, tớ hiền lành thế này. đáng yêu thế này mà bị bắt nạt nè…dù biết là phải lớn lên và già đi nhưng nếu được, tớ vẫn muốn sống lại một lần nữa ở trường Lê Quý Đôn, chui vào canteen lụp xụp như chuồng heo húp mì, h thể dục đi trêu chọc Sen và Thu kỉ, kì thị mấy con quái của nó…tớ muốn hóng hớt mấy kute action của Li híp và…và….và…. Và bây h tớ sẽ học cách trân trọng những j mình từng có và đang có. Và h tớ cũng bắt đầu thấm thấm câu ” vào đời em mang theo hành trang cuộc sống là j? là thời hs hoa mộng.”

thân gửi đến những người bạn của tôi, ko chỉ là những cái tên đã tag, mà là cả lớp, cả lớp áo xanh Suju like no others nhé, là cả những người bạn học thêm học nếm học hè, hay chỉ là 1 khoảnh khắc ta vô tình bắt gặp…cùng nụ cười của ai đấy…của những ai đấy trong album kí ức mang tên High shool~~~….
…( thân gửi ) thật nhiều cái ôm, lời chúc hạnh phúc và thành công, sự bình an và may mắn!

>>>Đâu đó trong cuộc đời này…bao h tất cả chúng ta cùng gặp lại nhỉ?

………………………..maybe late but happy ending, right?………

ở đâu đó trong cuộc đời này…. :((

ga ga ga ga ga ga

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mình đang trông chờ cái gì?
Mình đang mong mỏi điều gì?
Và mình có thực sự còn quyết tâm để làm điều mà mình mong mỏi?

Oaoaoaoaoaoaoaoaoaoaoaaaaaaaaaaâ
Tại sao chứ?!?!?!
Từ lúc nào mà mình trở nên như thế này?!?! Hình như chưa bao giờ yếu ớt, tệ hại và thảm thương như bây giờ…
Có thật là tôi sinh năm 1993 chứ ko phải số tuổi của cơ thể này là 93 đó chứ? Từ trên xuống dưới có chỗ nào không bệnh tật không…ra đường ko bịt kín thì về nhức đầu, dính mưa là nhức óc, bị cửa nó cào trúng thì ngây ngấy, thậm chí nói một lúc là cổ họng hụt hơi,,,*gào* muaaaaaaaaaaaaaaaa tôi ghét cái câu “ em yếu lắm!! em ko theo được đâu” ghét ghét ghét ghét ghét!!!!!!

Thảm hại Thảm hại
Thảm hại
Thảm hại
Thảm hại


Sắp thành một đứa hâm dở rồi…Có khi nào bứt hết tóc ra thì sẽ thoát khỏi cái trạng thái tinh thần trì trệ này ko nhờ??? Cứ như cục pin điện thoại ấy, lắp vào máy, và nằm ấy chờ, chả được sạc thêm pin nên cứ yếu dầu, yếu dần, pin còn khoảng 10%…trước 10% thì làm gì cũng đc, nhưng mà khi tụt xuống vạch này thì ấn vào đâu cũng hiện thông báo “ pin sắp hết! cắm bộ sạc blab la bla”…yah!!! Tôi ko có bộ sạc!!!!! pin chảy nước ra rồi~!!! bám dính lấy khoang lắp pin rồi!!! ko gỡ ra đc nữa đâu!!! Get away!!!!

Buổi chiều thật o bế, ngột ngạt, thấy khó thở…nhưng ko muốn ngoi ngóp …cứ co cụm vào là dễ thở nhất…nhập nhoạng, nhá nhem, xây sẩm rồi nút kín hũ đen lại, đêm thực sự màu đen, ko âm thanh, ko anh sáng, chui vào chăn trùm kín đầu lại, có phải mình đang nằm ở nhà ko? Hay là một hang động ẩm ướt và lạnh lẽo… Trước khi đi ngủ làm đủ trò, yoga, chuối, mátxa~~~ làm ơn…tôi muốn ngủ…1 tuần 2 ngày quằn quại lăn qua lộn lại đến khi trời tờ mờ cho đến sáng ráo hoảnh, 4 ngày vật vờ bắt đầu thiêm thiếp lúc 4h30…giờ mà còn cảm nhận được j thì sẽ mở mắt đến sáng luôn đấy…ngủ đi ngủ đi…nhắm mắt lại sẽ có rất nhiều đốm sáng,,,,nhắm mắt lại đi sẽ thấy rất nhiều điều tuyệt vời…ở đó có thế giới mà mình mong ước đó…ngủ đi…nhắm mắt vào…
…nhưng tại sao chỉ thấy môt thành phố sa sầm dần xuống tronng nhập nhoạng thế?? Con người đi trong thành phố có cái mặt nạ = bột…lớp bột càng lúc càng dày lên, cứng theo, và trơn nhẵn theo…ngũ quan biến mất, chỉ thấy khe hở như hình những cái mặt nạ của nam tước bóng đêm trong Conan ấy  đáng sợ lắm…cứ nhắm mắt lại là vô thức nhìn thấy…mọi n gười …cả những người quen, người lạ…mặt nạ trắng dày cộp, có quá nhiều âm thanh…mình ko nghe được điều j cả,,,rồi tai ko còn nghe được j nữa, chỉ cảm thấy thế giới xung quanh xoay vần và đảo điên…mọi người mặc những cái áo kẻ sọc ngang trắng đen và những cái quần yếm màu trắng, và cứ dần dần sáng lóa lên ấy…sáng lóa lên trong cái sẩm sẩm màu mắm tôm tươi của bầu trời trên đầu…
Aaaaaaaaaaaaaaa
Chịu rồi!!!!!
KO thể tư cân bằng đc!!!!!!!!!!!
Tại sao!!!!!!!!!!!!
Khó chịu quá…khó thở…hơn 10 ngày rồi,,, ko thể tiếp tục giữ cái trạng thái lúc nào cũng hớn hở, toe toét nữa…mọi thứ xung quanh cứ ngổn ngang và bộn bề…một bãi rác,,,cứ cào cào quơ cào mãi mà ko đc, mọi thứ cứ trượt khỏi tay…cảm giác ko phải cảm giác hăng hái hay nhiệt tình lúc bắt đầu làm, mà cảm giác như ta đã quá nản, quá mệt nhoài và vô vọngtrước công việc quơ cào này… Lúc nào cũng cảm thấy khó thở và áp lực, khó thở và chán nản, khó thở và dễ mất bình tĩnh, dù ko có quát thét nạt nộ ai, nhưng vẫn khó thở và vô lực, nhận ra rằng đây không phải là mình khi trước vì trước kia tôi ko có hơi 1 tí là chán chường là mệt mỏi là thất vọng và mất lòng tin vào mọi người, mọi việc như bây giờ!!!!!!!!

Đúng là tôi xấu đấy!!! vừa quắt queo vừa thô kệch đấy!!!! Tôi ko chỉ gàn dở, hâm hâm , ngu ngốc mà còn vô dụng như các người nói đấy!!!
Cứ nhìn tôi như 1 con giun dưới cống vừa bò lên đi!!!! Hắt hủi đi!! Chửi mắng đi!!! Tiếp tục khinh thường đi để tôi có cám dỗ và tiếp tục tham vọng của mình chứ!!!….hức…ko muốn tiếp tục dật dờ như thế này…lúc này mình chỉ là 1 con số 0 mà thôi!!! Ko làm được j cả… Tôi ko c ầu cạnh ai cả ák;lgdu dsaldkfj sal;aigt

Nhưng hiện giờ chỉ có thế nói mà ko thể làm………………áa;ljfálfjsalfjá;fljầ;slfjgaaaaaaaa

Mình. Được dạy dỗ để có thể độc lập. Mình. Ko cần…ko cần…
Vì thực tại thì chỉ có thế thôi…mình có thể…
Nhưng đây ko phải làlí tưởng của mình. Nhưng mình cần nó! Đừng có trốn trsanh nữa, ko ko được tự thôi miên mình nữa, dậy thôi, vắt kiệt tất cả đi, trước khi cả vỏ và chất bên trong bị bòn rút và khô kiệt , nhanh lên, dậy đi….ko sao cả… dẹp bỏ mọi trạng thái…ko bất mãn, ko thất vọng, ko tin tưởng,…ko…mình ko muốn….mình muốn là mình của trước kia…

Mình có thể?
Ko thể?
có thế…
Có thể

Aa~~ đứng dậy và tự đi tìm hứngkhởi sạc lại pin cho mình đi…nhưng mình vẫn chỉ thu về thất vọng thì sao? Phải đánh đổi để là mình à…
Mình ko cần bác sĩ đâu…mình có thể tự cân bằng mà!
Mình sinh ra là để vượt qua …muahahaa haa… chả cần biết có đến đích ko…cứ lao lên thôi, như cái cách mà mình được sinh ra….tiến lên và chờ đợi…tươi sang hơn ko nhỉ? Ko biết…tối nay sẽ ngủ một giấc trọn vẹn nhờ…cố lên… ở ngoài kia,,,mình sẽ tìm thấy những điều mình khao khát thôi, phải ko?

NXPowerLite – công cụ giảm dung lượng file word hữu hiệu

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Do dung lượng máy tính/ ổ nhớ ngoài có hạn mà tài sản thì cứ  càng ngày càng nhiều lên 😦  Thế nên mình phải tìm đủ mọi cách co kéo có khoảng trống cho những tài nguyên mới. Thông Thường thì chúng ta thường chọn xóa hoặc di cư  những tài sản có dung lượng lớn như  video ^^~ và ít ai quan tâm đến đống văn bản word vì chúng thường rất nhẹ 😀 Trông vậy thôi nhưng khi nén vào thì dung lượng file word  cũng giảm đáng kể đó 😀 Tuy nhiên mình có 1 chương trình có thể giảm dung lượng file word 1 cách đáng kể, sau đó nén lại và dung lượng đống file word còn giảm đáng kể hơn nữa hô hô

…ta đa..và chương trình ấy tên là NXPowerLite 😀 Mọi người có thể tải chương trình đó tại đây 

chương trình này rất nhẹ, và sử dụng vô  cùng đơn giản. Chỉ cần tải về, giải nén ra, chạy file exe sẽ mở ra 1 bảng chọn:

– Chọn add file : chọn những file word bạn cần giảm dung lượng

– Chọn Optimize: để bắt đầu nén ^^~

ngoài ra còn 1 số lựa chọn nữa tùy mọi người ứng biến, mình định chèn thêm ảnh nhưng thấy giao diện của chương trình này rất dễ sử dụng nên…viện cớ lười :))

Thôi mọi người cứ thử bắt tay và cảm nhận nhé :)) 1 folder word của mình nặng gần 300MB, dùng chương trình này xong còn hơn 200MB, cuối cùng nén lại còn hơn 40Mb, up lên MF phê ko chịu đc 😀

Chúc mọi người thành công :d

Bóng sau màn mưa

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Tối nay mình đi học về thì thấy một bác nằm bất động giữa đường. Người đi qua đều quành xe sang lối khác để không cán phải bác í. Hàng xóm quanh đấy kháo nhau ông này say rượu ngủ giữa đường. Vì thế nên chẳng ai thèm quan tâm mà làm phiền giấc chiêm bao đang đẹp của gã nát rượu. Và bác ấy tiếp tục rúm ró, co quắp như kẻ chết cóng giữa đường đi, được cái lặng yên của màn mưa bao phủ lấy. Ánh đèn đường ảo ảo, leo lét, lờ đờ khiến tấm áo đã bạc phếch và ố bẩn càng dễ chìm dần…chìm dần vào màn sương ấy…

Mẹ mình nghe kể cũng chạy ra xem, cũng định ra hò người ta kéo bác ấy vào vệ đường. Nhưng ngay khi nhận ra người đàn ông ấy là ai, mẹ quay ngoắt đii và kéo mình trở lại với con hẻm tối để về nhà. Qua những tiếng chửi rủa nặng nề, mình dần hiểu ra vì sao người ta coi bác ấy như 1 đống rẻ rách giữa đường…

… vì người đàn ông ấy bị AIDS…

“Trong thế giới ấy, im lặng đồng nghĩa với cái chết”

Mưa bụi nên không gian rất yên lặng, cái ngõ nhỏ ở sâu trong phố chợ nên rất yên lặng, thế nên một cái hẻm tối  của con ngõ ấy trong đêm khuya lại càng lặng ngắt đến rùng mình.

mình xấu hổ vô cùng khi viết ra những dòng này, nhưng sự sợ hãi còn hơn gấp bội. Học hành cuối cùng con chữ chỉ để nói suông, buông xuồng buông xã, lên mặt dạy đời trong khi sự thật là chả bằng ai cả, cái tự nhận là tình yêu thương con người và ước mơ ấy chỉ là tự huyễn hoặc của bệnh nhân vô cảm mà thôi

” Khi mà nước mắt còn rơi, nỗi đau vẫn còn, cũng có nghĩa là con người vẫn còn lương tri, còn nhân cách ”

Mình lấy móng tay vào mặt, nhưng nửa giọt nước mắt cũng không đọng được trong khóe mắt, càng tiếp tục gõ bàn phím, mắt càng khô, cuống họng càng nóng. Mình thật sự sợ, rất sợ. Chạy xuống ôm mẹ lại càng run hơn – – –

tay minh lẩy bẩy và cứng đờ, mình ko gõ nổi một chữ mà k sai chính tả…mình không phóng đại…cảm giác h mình như vừa mới từ trong 1 bể dung dịch nhầy nhụa bị vỡ mà theo đó trào ra vậy… mình đang lóp ngóp trong dính dớp…

Tà da… sắp giao thừa rồi, vậy là mình sắp già thêm 1 “niên” nữa a ~~~

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

ầy gù…
lạ thật đấy
năm nay mình chăm chỉ giúp mẹ dọn nhà cửa ( tự giác nhá !!! ), “bị” sai vặt mà ngoan ngoãn làm ko hề cau có hay thấy khó chịu nghen
a ha năm nay mình lớn hơn nên có trách nhiệm hơn rồi nhỉ :))

lạy chúa má lại lên cơn ” ko kịp h ” rồi
đấy :-“

“<

bao lì xì và hộp bánh mứt cũng chưa xong
haizz…
thôi xem phim tiếp đã
bao h má dọn xong cái bếp cho mình chạy vào rồi tính sau

hô hô

ngày 9/1/2011 – 9 ngày nữa…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

hôm nay mình gặp 1 bạn Cass tại lễ hội của gió. Mình nhận ra bạn í là Cass vì chiếc chuông gió thủy tinh của bạn í đc trang trí bằng chữ W màu đỏ trên nền đen. Như một nhịp cầu kết nối, chúng mình nhanh  chóng bắt nhịp với nhau vì tình yêu lớn của đời. Nói chuyện một hồi, hóa ra bạn í tìm đến lễ hội vì nghe nói chuông gió fuurin có thể thực hiện điều ước của mình, bạn í ước cho các anh ý luôn mãi được bên nhau :(( Chúng mình  ( cùng 2 cass nữa )  bàn tán một hồi lâu vè đủ thứ liên quan.  Nhưng điều làm mình cảm động nhất là khi nói chuyện, mắt bạn ý rơm rớm, trông thương lắm ý, làm mình cũng  muốn khóc theo.

Hành động của bạn ý thực sự khiến mình rất cảm động :(( Nó đã củng cố cho mình rất nhiều niềm tin vào kết cục cuối cùng, giúp mình có thêm can đảm cho chuỗi ngày sắp tới. Chưa bao giờ mình lại cảm thấy ấm áp như lúc này, dù những căng thẳng, đau thương và u ám đang che phủ sự thực, bởi bạn í đã đem lại cho mình cảm giác được hòa nhập và sóng vai trong cộng đồng  Cass… mặc dù mình không dám tự nhận mình là 1 cass chân chính, song bởi chúng ta đều có chung một ước mơ…

…cảm giác hạnh phúc như đang lạc đường trong khu phố cổ Hà Nội một ngày rét buốt tái lòng mà vô tình gặp được hơi ấm 🙂

 

Chưa bao giờ mình lại tin tưởng vào một ngày mà họ sẽ tiếp tục cùng nhau viết tiếp huyền thoại dưới chòm Cassiopeia… Always keep the faith